PHƯƠNG TU THEO TÁNH ĐỨC
CỦA ĐỨC NGÔ MINH CHIÊU
"Cao Đài ứng hóa theo lòng chúnh sanh
Đố ai có biết cái danh Cao Đài"
BQL.Thánh Đức Tổ Đình

Nhìn lại chặn đường phát triển của cơ tuyển độ Cao Đài Đại Đạo. Kể từ năm Giáp Tý 1924 là năm thứ I của Cao Đài Đại Đạo, những vị tiền bối của Chiếu Minh đã chứng kiến nếp sống của Đức Tôn Sư trăm bề khổ hạnh đặng giữ chữ thanh bần lạc đạo, không một lời hờn giận, rồi phận sự thì thôi chẳng dạ phiền than, xuống miền Hậu Giang Cần Thơ mở cơ đạo vô vi. Khẩu Thọ Tâm Truyền. Nên ký chú còn lại là một bài học thực hành trong đời sống thường nhựt vừa thực tiển để làm phương châm rèn tánh, luyện mạng mà các vị tiền bối cấp nhứt ghi để lại, là cả tấm gương người đạo Cao Đài Chiếu Minh học tập, trau dồi nhân cách người chân tu theo thầy học đạo qua "Tánh đức của Người hồi còn sanh tiền".
Kiểu tu của Người là Thiên Đạo và Nhơn Đạo đi một lượt (Thiên thế Đạo song hành), nghĩa là vừa tu mà cũng vừa làm việc trả nợ đời. Đến ngày Đạo thành, thì Nhơn Đạo cũng mãn. Tu giữa chợ không ai biết, tửu, sắc, tài, khí không nhiễm theo phương châm: "Cư trần, bất nhiễm trần". Không tham luyến danh cao lợi cả, không kể xác thân. Vào đường tu rồi, coi thân này như chết chưa chôn. Lão tử than phiền: ta khổ vì ta có thân này…, Người nói: "Thân nầy chẳng kể, kể chi danh". Không ham sự sang trọng. Thầy thường nói: "Nếu ham sang trọng, khó theo Thầy". Ai khen không mừng, chê không giận, ai nói xấu hoặc ai cười mặc ai. Người thường nói: "Việc thị phi coi như lông nhạn” ít hay cầu thân với kẻ giàu sang, Hay thương kẻ nghèo hèn và mến người đạo đức Người nói: "Tố phú quới hành hồ phú quới, tố bần tiện hành hồ bần tiện. Tố nào theo tố nấy, thủ phận an bần. Nếu hay can thiệp với kẻ giàu sang thì thường bị người khi". Không hay rước khách, tánh ưa tu ẩn tuy ở chốn thị thiền mà ít ai biết chỗ ở của Người, không chịu tựu hội, không ưa đông đảo, không chịu ai lạy lục, không chịu ai tôn trọng "Nhứt hào vô phạm”, không chịu thọ lãnh lễ vật gì của ai. Người thường dặn: "Ở nhà cũng có thờ, để ở nhà cúng, đừng đem đến làm cho Thầy phải mang câu hưởng của thập phương bá tánh". Không chịu phô bày và vẽ viền. Người lập đạo một cách gọn gàng và phương tiện cho mọi người đều tu được. Không khoe khoang cái Đạo. Người ta biết Thầy tu, ăn chay, mà không hiểu Người tu làm sao? Người hay ngâm câu "Kín ngoài rồi lại kín trong". Tánh Thầy ít nói và không hay xen vô việc của ai. Người dặn trong hàng đệ tử rằng: "Nếu tánh còn hay nhiều chuyện thì Người không nhận làm môn đệ". Người nói: "Hễ sanh sự thì sự sanh, trường trai cửu cửu họa vô ưu, lập chí như đồng thị như như, sanh sự tại nhơn nhơn sanh sự. . .". Tánh Người từ bi mà cứng cỏi. Thầy thường nói "Đại hùng, đại lực, đại từ bi". Tánh Người hay vừa ý mọi người Người nói: "Quân tử tánh như thủy", “Cao Đài ứng hóa theo lòng chúng sanh, đố ai có biết cái danh Cao Đài". Người nói: "Mình tu mà đừng cho người ta biết mình tu, giữ bề ngoài như người thường". Người dạy trong đệ tử rằng: "Mình đừng làm ra như người ngu phẩm". Tuy ở chốn thiền ba, các việc thấy như không thấy, nghe như không nghe. Giữ tâm, không cho xao động như nước đựng trong bầu, các việc đều không. Trong các việc làm Người hay dè dặt Người nói "Tiên bảo kỳ thân". Người dạy trong đệ tử Thầy, phải hạ mình nhịn nhục, làm như THẦY TAM TẠNG, đi tới đâu cũng lạy hoài cho xuôi việc. Thầy hay biết ơn và lo báo ơn, đáp nghĩa. Thầy nói "Tu hành đại kỵ vong ân bội ước". Người hay làm âm chất, hay bố thí thầm. Người nói: "Mua ruộng trên Trời vững bền hơn ruộng ở dưới thế gian. Bởi vậy nên tuy làm quan, mà không dư giả như người ta". Trọn đời Người giữ thanh bần. Người nói câu: "Hữu phước bất khả hưởng tận; mình có lộc Trời cho đừng hưởng hết, phải làm phước đặng để sau cho con cháu. Bình sanh hễ làm việc chi một lần thì thôi, nên hư gì một lần, Người không chịu sửa đi đổi lại. Trong việc tu cũng vậy, Người không đổi ý.
Đó là Người làm gương nhứt tâm. Khi còn sanh tiền, Người không chịu làm Thầy ai hết. Người ăn rất đơn sơ, ở rất giản dị, mặc rất thông thường. Không hay ăn đồ chiên xào nhiều dầu và không chịu bày đồ ăn nhiều cách, tương chao là gốc. Chuối sứ và đường thẻ là món tráng miệng thường. Thầy nói: "miễn ăn no bụng thì thôi". Chỗ Thầy ở không chưng dọn nhiều chuyện, chỉ để vài cái ghế ngồi tu, vài cái ghế ngồi ngủ, và bàn ăn cơm đơn sơ ít món vậy thôi. Người nói: "Chỗ nào cao trên bốn thước tây thì có thanh khí". Lúc ở nhà thì Người thường mặt đồ bộ vải, còn khi đi làm việc hay đi đâu, thì Thầy mặc khăn áo đàng hoàng chớ Người không làm cho người ta biết, hoặc để ý Thầy là người tu. Trong việc ăn mặc và trong thân hình, Thầy giữ một cách sạch sẽ. Thầy nói: "Thân hình của mình để dơ dáy và lèn xèn, đi nói Đạo có ai thèm nghe" [Quy điều Nội lệ 6/2007 Nxb Tôn giáo, tr.50]. Những lời của Người dạy luôn luôn là kim chỉ nam để người tu tánh luyện mạng học tập, thực hành trong đời sống thường nhật về công phu, công quả công trình tu học. Đạo hạnh cho người tu chơn, hành thiện của Cao Đài Chiếu Minh Tam Thanh Vô Vi được Ban Tôn giáo Chính phủ trao giấy chứng nhận hoạt động tôn giáo cho pháp môn Cao Đài Chiếu Minh Tam Thanh Vô Vi. Đây là sự kiện trọng đại của người tu Cao Đài Chiếu Minh hơn 85 năm tu hành theo tánh Đức của Ngài Ngô lúc còn sanh tiền, tạo niềm tin tưởng vui mừng phấn khởi đối với toàn thể người tu hành theo cơ tuyển độ thực thi theo qui chế pháp môn.

Cần Thơ, ngày 11 tháng 9 năm 2010

: